Nhớ Nguồn

NHỚ NGUỒN

Ta nhớ về cội nguồn nơi phát xuất

Thời gian qua che khuất nỗi mong chờ,

Tưởng chừng như chỉ còn gặp trong mơ,

Mà lòng ta chất nặng ngàn thương mến.

Dừng chân lại cho thuyền đời ghé bến,

Miền đất cũ đây rồi! Bóng TRUNG LINH,

Bóng đêm nào ngăn nổi ánh bình minh,

Chiều rực rỡ trên vùng trời quê Mẹ.

Bao tháng năm xa rời miền đất Mẹ,

Tưởng nhớ về bằng ước vọng nồng say,

Dừng lại đây bao kỷ niệm đong đầy,

Thời thơ ấu trong tình thương TỔ PHỤ.

Bước chân đi ta xa dần quê cũ,

Đất CHÍ HÒA ghi dấu ấn yêu thương,

Chính nơi đây ngập nắng ấm Thiên Đường,

Ta lớn lên trong cuộc đời Thánh Hiến.

Giang cánh dài bay khắp vùng trời biển,

Đến muôn nơi thắp sáng một niềm tin,

Xóa tan đi ngàn vạn nỗi ưu phiền,

Cho nhân thế, cho cuộc đời tươi trẻ lại.

Bài mới

Đức Maria với biến cố Phục Sinh

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long --- Đức Mẹ có cần được Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra theo nghĩa để củng cố đức tin như các Tông đồ không ? Và Đức Mẹ có cần được trao lệnh truyền loan báo Tin mừng phục sinh không ?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *