Lên đường

                LÊN ĐƯỜNG

Tiếng gọi mời vẫn còn vang vọng,

Đến ngàn năm nối tiếp bao lớp người,

Cùng anh, cùng chị đáp lời mời,

Cùng ra khơi dong thuyền nơi biển rộng.

__

Rất xa bờ nhiều hiểm nguy và biến động,

Nhưng cũng là nơi có dòng nước mát trong,

Soi bóng hình giữa trời biển mênh mông,

Có Thầy, con an vui nơi đầu sóng!

_

Cứ ra đi mang theo niềm hy vọng,

Mong một ngày thế giới hết khổ đau,

Mong nhân thế ngày càng yêu thương nhau,

Mong đại dương lắng chìm cơn bão tố…

Nhưng bao năm rồi con người chưa hết khổ!

Vẫn tồn tại những nhức nhối thời gian…

Nghiện ma túy: Việt Nam hơn bốn trăm ngàn,

Thai nhi bị giết mỗi năm hơn một triệu! 

Bóc lột, buôn người… bao tệ nạn!

Khiến gia đình tan nát phân ly,

Trẻ em vào đời bao nỗi hoài nghi,

Thất vọng, chán chường, không muốn sống.

Tiếng gọi mời mãi mãi còn vang vọng,

Như thúc giục mau hãy lên đường,

Hiến cuộc đời hàn gắn bao vết thương,

Của nhân loại hơn một lần lỡ bước.

Nếu Người cho con một điều ước,

Thì xin chọn biển rộng làm quê hương,

Hành trình dài khắp chốn đại dương,

Nơi trùng khơi cùng Người con tung lưới,

Dẫn đưa về những tâm hồn lạc lối,

Giữa biển đời bao sóng gió nổi trôi,

Bước chân lưu lạc khắp phương trời,

Quay trở về trong tình Người tha thứ!

XH – 2003

Bài mới

Tâm thư tháng 2/2019: Giữ Lại và Buông Bỏ

Đối với người nữ tu Mân Côi, khi nói đến từ bỏ, không phải chỉ là từ bỏ những gì liên quan đến tội lỗi mà còn từ bỏ cả những gì không phù hợp với bậc sống của mình. Đức Cha Tổ Phụ dạy rằng: “Có nhiều sự đối với thế gian vốn không có tội, nhưng đối với bậc nhà dòng thì không hợp, cho nên phải cất đi”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *