Home / Bài Viết / Đời sống Cộng Đoàn / ĐSCĐ: Cộng đoàn giúp hình thành nhân cách đời tu

ĐSCĐ: Cộng đoàn giúp hình thành nhân cách đời tu

CỘNG ĐOÀN

GIÚP HÌNH THÀNH NHÂN CÁCH ĐỜI TU

EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.

Có thể nói, cộng đoàn là thửa đất, là môi trường giúp tu sĩ lớn lên, tăng trưởng và định hình nhân cách. Nếu cộng đoàn bị biến chất hay giả danh làm nên những phần tử lệch lạc thì một cộng đoàn huynh đệ và lành mạnh sẽ là chất xúc tác giúp mỗi tu sĩ tìm ra căn tính của mình và thể hiện chúng bằng đời sống đượm tình bác ái yêu thương theo gương Đức Kitô, Đấng hiến mình vì yêu thương nhân loại.

1.    Cộng đoàn là một hồng ân

Mỗi người thuộc mọi chi tộc, thuộc mọi nước mọi dân được qui tụ về đây trong một cộng đoàn là dấu chỉ của hồng ân Chúa. Mỗi người lắng nghe tiếng gọi và đáp trả trong mỗi hoàn cảnh đặc thù nhưng đã được qui tụ nhân danh Chúa. Nếu mỗi người cảm nghiệm sâu xa về hồng ân thánh hiến Chúa dành cho mình thì những giọng nói, tính khí, văn hóa. khác nhau là một thực tại làm phong phú cộng đoàn. Tuy nhiên, thực tế cộng đoàn bao gồm những con người yếu đuối xác thịt không tránh những xung khắc. Nhưng sự cọ xát ấy là dịp thử luyện xem ai là nhân đức thật. Chính trong sự khắc nghiệt ấy mà nhân cách được đào luyện và trưởng thành hơn.

Nhân cách đích thực đòi buộc mỗi cá nhân phải hiểu biết và lớn lên trong các mối tương giao. Nghĩa là biết mình và biết người. Biếtmình từ tình tình, nhu cầu, ước muốn. để điều hướng cho phù hợp bước tiến của cộng đoàn. Nếu không biết đủ chiều kích nội tại này, bản thân có thể tiến chậm hoặc lạc đường mà dần dà cảm thấy như bị loại trừ hay bỏ rơi. Biết người cũng dựa trên như những tiêu chuẩn của cá nhân để hợp tác trong sự đồng bộ và bổ khuyết trong sự khác biệt lẫn nhau. Khó khăn, thách đố lúc nào cũng có nhưng một nhân cách đích thực luôn hiểu biết những biến chuyển thời đại hầu vượt qua vì biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà chiến thắng lớn nhất là làm tỏa sáng nhân cách trong miền sỏi đá cằn khô.

Chính khi xác tín đời sống cộng đoàn là một hồng ân mà mỗi thành viên trong đó sống chiều kích đức tin, kết hợp siêu nhiên trong tự nhiên để tạo thế quân bình trong đời sống. Mỗi người mang hình ảnh của Thiên Chúa và chỉ có sự kết hợp trọn vẹn trong cộng đoàn mới là cho hình ảnh ấy sống động. Thiên Chúa mặc khải nơi mỗi người một cách, thế nên việc mỗi cá nhân dám đảm nhận trách nhiệm trong việc đào luyện bản thân, sẽ làm sáng tỏ nét độc đáo của một nhân vị trong cộng đoàn, nhờ Thánh Thần.

Nếu chỉ hiểu cộng đoàn là một hồng ân theo nghĩa ngoại diện thì số đông, một cộng đoàn lớn thì càng nhiều hồng ân. Điều này dễ tạo cho các thành viên một thái độ dững dưng và an phận vì không có mình thì đã có người khác. Dần dà, họ đánh mất tính độc đáo của bản thân và vị thế của mình trong đời sống chung. “Không có mợ, chợ vẫn đông” là cách hiểu của những người này. Nếu cộng đoàn có 50 người mà 49 người nghĩ như thế thì chẳng có mợ và có chợ đâu ! Vì thế, chúng ta cần đẩy mạnh tinh thần của từng cá nhân khi nhận định về tinh thần, hướng đi chung của mọi người mà giúp xây dựng cộng đoàn yêu thương. Đó là phẩm chất của một cộng đoàn.

2.    Cộng đoàn yêu thương

Có thể nói, yêu thương là phẩm chất của nhân cách đời tu. Không có nơi nào cần thể hiện tình thương mến bằng nơi cộng đoàn tu trì, vì nơi bản thân họ phải là chứng tá tình yêu của Chúa ở trần gian. Có những người sành tâm lý, họ biết cách giao tiếp và làm hài lòng mọi người; như thế chưa đủ. Vì đó chỉ là yếu tố đòi buộc của đời sống nhân bản. Để tiến đến nhân cách đời tu, họ phải sống tích cực trên bình diện đức tin. Nghĩa là họ yêu thương người khác không chỉ vì đã được yêu thương mà còn vì họ đã cảm nghiệm tình Chúa yêu thương. Thế nên, động lực thúc đẩy họ sống đời tu cách tích cực và hữu hiệu hơn cả là tình yêu Chúa.

Cũng vì tình yêu, họ coi cộng đoàn là nhà mình, nơi đây, họ thực hiện mọi dự phóng của cộng đoàn nhằm thăng tiến từng cá nhân. Nơi đây, mọi người chấp nhận họ như họ là, nghĩa là cả ưu điểm và khuyết điểm đều được cộng đoàn nhìn nhận. Nói cách khác, họ được sống với tất cả con người giới hạn của mình. Có thể nói, sống thật với chính mình như thế là một trong những nét đẹp của nhân cách đời tu.

Ngoài ra, sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn cũng góp phần tô điểm nét đẹp nội tâm. Người già kiên nhẫn và lắng nghe người trẻ, ngược lại, người trẻ yêu thương và tôn trọng người già. Chính trong viễn tượng này, tình yêu khỏa lấp muôn vàn tội lỗi. Thật vậy, một cộng đoàn yêu thương là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Không có một chi tiết nhỏ mọn nào của cá nhân mà không thuộc về cộng đoàn. Cũng vậy, một nhân cách triển nở thì cộng đoàn tăng tiến.

Theo khuynh hướng tự nhiên, chúng ta yêu thích những ai hợp với quan điểm của mình, điều này dễ tạo nên “các bè phái”. Người ta dễ đón nhận người này mà tẩy chay người khác. Chúng ta có thể khắc phục tình trạng này khi nhìn nhận những khuyết điểm của bản thân và thán phục những ưu điểm của người khác. Bạn hát rất hay nhưng đàn rất tồi, còn người kia thì đàn rất điêu nghệ. Cả hai cùng hòa trong một tổng thể sẽ giúp tác phẩm của cộng đoàn được phong phú hơn. Cũng từ đó, chúng ta có thể suy ra những chiều kích sâu xa khác trong đời sống chung mà mỗi người cần được tôn trọng và yêu thương.

3.    Cộng đoàn hiệp thông

Hiệp thông không dừng lại ở dấu chỉ bề mặt là đồng tâm hợp lực giúp cộng đoàn tăng tiến mà tùy thuộc ở cảm thức thuộc về của từng cá nhân. Tôi thuộc về cộng đoàn vì cộng đoàn này đã cưu mang tôi. Tôi thuộc về cộng đoàn này vì cộng đoàn này là thành phần của hiện hữu tôi. Cảm thức này được giải thích bằng việc tu sĩ ở đâu cộng đoàn ở đấy. Có thể nói, họ nhân danh cộng đoàn mà làm mọi sự. Với xu hướng chủ nghĩa cá nhân thời nay, sống cảm thức thuộc về là một thách đố lớn.

Cảm thức này gắn liền với nhu cầu an toàn trong cuộc sống. Thật vậy, với thời gian, con người nghiệm ra rằng bản thân bất lực nên cần đến sự che chở của tha nhân. Từ đó, cảm thức thuộc về là một nhu cầu cấp thiết đi sau việc con người đã tìm được sự bảo đảm nhờ miếng cơm manh áo.(37) Tuy nhiên, không vì thế, cá nhân mất hút trong tập thể. Mỗi ngày bản thân cần khẳng định vai trò không thể thay thế của mình trong cộng đoàn ấy. (38) Có thế, nhân cách của chúng ta mới được định hình rõ rệt.

Qua đó, chúng ta thấy rằng có hai thái độ xem ra trái ngược nhưng lại bổ sung cho nhau: là cá nhân luôn tìm thuộc về một cộng đoàn và luôn khẳng định chỗ đứng của mình trong tập thể. Nói cách khác, tìm ra nét độc đáo của mình trong tiến trình hình thành nhân cách ngang qua cộng đoàn mình sống. Như thế, cộng đoàn mới đạt đến sự hiệp thông đích thực vì mỗi thành viên là chính mình và thuộc về nhau trong thái độ tôn trong và yêu thương chân thành.

Ngoài ra, Tông huấn Vita Consecrata còn khẳng định: “Những người tận hiến được kêu gọi trở thành chất men hiệp thông sứ vụ trong Giáo Hội phổ quát, vì các đoàn sủng khác nhau của các tu hội khác nhau được Chúa Thánh Thần ban cho là để mưu ích cho toàn Nhiệm Thể, nên họ phải phục vụ công việc xây dựng Nhiệm Thể (x. 1 Cr 12,4-11) ”.(39) Qua đó, chúng ta rút ra được những bài học quí giá:

-Hiệp thông để thực thi sứ vụ tốt hơn.

-Hiệp thông là hoa trái của Chúa Thánh Thần.

-Hiệp thông cộng đoàn để mở ra cho Nhiệm Thể và cộng đoàn nhân loại.

Hơn thế nữa, hiệp thông không dừng lại ở việc hòa hoãn các xung khắc của những thành viên trong cộng đoàn để thực thi sứ vụ tốt hơn mà còn phải là nơi đáng được Chúa chúc lành, như tông huấn đã đề ra: “Sự hiệp thông huynh đệ không chỉ là một phương tiện giúp thi hành một sứ mạng nào đỏ, mà còn là nơi Thiên Chúa ngự, nơi mà người ta cỏ thể kinh nghiệm được sự hiện diện bí nhiệm của Chúa phục sinh (x. Mt 18,20) ”.(40)

Bài mới

NGHÈO KHÓ, TỪNG BƯỚC NHỎ THEO THẦY

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi chí thánh, con xin dâng lên Chúa ngày mới hôm …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *