Khiêm nhường

KHIÊM NHƯỜNG

Mẹ ơi! Mẹ đẹp tuyệt vời
Mười hai nhân đức sáng ngời ánh dương
Đoàn con từ khắp muôn phương
Cùng nhau chạy đến học gương Mẹ lành
 “Khiêm nhường” con khắc tâm thanh:
Thế mà khi học khó thành Mẹ ơi!
Chạy tìm mòn mỏi khắp nơi
Nhưng hoài không thấy tăm hơi “khiêm nhường”

Kêu xin, con khóc Mẹ thương
Mẹ bảo cầu nguyện tỏ tường ngay thôi
Thế là ngày tháng dần trôi
Con chợt nhận thấy cái tôi của mình
Con đưa lên tận thiên đình
Mà không hề biết bóng hình tội nhơ
Bởi vì con đứng trơ trơ
Cho là mình nhất làm lơ mọi người
Khoe khoang tự đắc là mười
Ai ngờ đem lại trò cười thế gian.
Đời con dù đã tiêu tan
Nhưng nhờ có Mẹ gian nan chẳng nề
Cho con quay bước trở về
Nhìn thân tội lỗi tràn trề ăn năn
Dẫu đường còn lắm khó khăn
Con theo gương Mẹ quyết tâm luyện rèn
Tâm hồn rực sáng ánh đèn
Soi đường con đến ca khen Chúa Trời
Bình an xây dựng khắp nơi
Đơn sơ lối sống sáng ngời đức tin
Cảm ơn Mẹ nhận lời xin
Tuôn muôn ơn phúc giữ hồn sạch lâng
Đoàn con cất tiếng “xin vâng”
Cùng theo bước Mẹ hiến dâng cuộc đời.

Sâu răng

Bài mới

Tâm thư tháng 2/2019: Giữ Lại và Buông Bỏ

Đối với người nữ tu Mân Côi, khi nói đến từ bỏ, không phải chỉ là từ bỏ những gì liên quan đến tội lỗi mà còn từ bỏ cả những gì không phù hợp với bậc sống của mình. Đức Cha Tổ Phụ dạy rằng: “Có nhiều sự đối với thế gian vốn không có tội, nhưng đối với bậc nhà dòng thì không hợp, cho nên phải cất đi”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *